Thống kê
Hôm nay : 2
Tháng 01 : 131
Năm 2021 : 131
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Làm thế nào để giúp trẻ 25 – 36 tháng yêu thích đến trường lớp mầm non?

Làm thế nào để giúp trẻ 25 – 36 tháng yêu thích đến trường lớp mầm non?

     Từ ca dao tục ngữ mà đời xưa đã truyền lại cho chúng ta qua những câu từ trang sách “Trẻ em như búp trên cành, biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan”. Ở độ tuổi từ 0 – 6 tuổi, trẻ được đến trường lớp Mầm non, trẻ được vui chơi, học hành, trẻ còn được sự chăm sóc ân cần của cô giáo, lại có các bạn học cùng trang lứa thật vui biết bao nhiêu.

      Đối với trẻ nhà trẻ 25 – 36 tháng, việc hàng ngày đến lớp chưa thành thói quen của trẻ, do trong độ tuổi này trẻ đang được bố mẹ dìu dắt từng bước đi, bón từng thìa cơm, chăm từng giấc ngủ nên việc rời bố mẹ hàng ngày đến lớp là một việc rất khó khăn.

Chính vì vậy, là giáo viên dựa trên thực tế trẻ mầm non nói chung và nhà trẻ 25 – 36 tháng nói riêng đến lớp đang còn là nghĩa vụ tôi trăn trở muốn tìm ra biện pháp hay để  giúp trẻ lớp tôi yêu thích hơn khi đến lớp học hàng ngày.

      Bước vào năm học mới, mỗi giáo viên chúng tôi ai cũng có một tinh thần trách nhiệm cao đối với lớp của mình. Nhưng thực tế bước vào những ngày đầu đón trẻ của năm học thực sự mỗi chúng tôi đã phải cố gắng hết mình vì công việc, vì các cháu. Bởi các cháu nhà trẻ thì đây là thời gian mà các cháu bước đầu rời xa vòng tay cha mẹ đến với một môi trường mới với những người mà bé chưa từng gặp. Các cháu đi học khóc rất nhiều, có những cháu còn nôn trớ ra người cô giáo, thậm chí đánh cả cô giáo,…

      Khi trẻ đến lớp, mỗi trẻ là một cơ thể duy nhất, do đó trẻ sẽ hành động trong một môi trường theo cách của mình. Chính vì vậy cô giáo cần tạo cho trẻ một tâm thế tốt khi ở lớp, một không khí tình cảm yêu thương, tôn trọng trẻ. Điều này giúp trẻ biết nghe lời cô và phát triển khả năng bẩm sinh sẵn có của mình, hứng thú nhận thức càng cao trẻ càng thể hiện rõ hơn năng lực của bản thân. Thậm chí hứng thú có thể làm biến đổi một cách đáng kể hiệu quả hoạt động của trẻ.

      Xuất phát từ tâm lý của trẻ nhà trẻ lúc này trẻ vừa sống trong môi trường gia đình, bước đầu trẻ phải đi học, được tiếp xúc với nhiều người trong xã hội, trẻ 25 – 36 tháng do tôi phụ trách là độ tuổi còn non nớt, khóc nhiều vì xa cha mẹ, chưa quen với cô và các bạn, chưa thích nghi với điều kiện sinh hoạt và các hoạt động ở lớp, các cháu không cùng tháng tuổi, mỗi cháu đều có sở thích và tính cách khác nhau.

       Đa số phụ huynh buôn bán tự do hay tính chất công việc chiếm nhiều thời gian, một số phụ huynh do bận rộn công việc kiếm sống nên chưa thực sự quan tâm đến con em mình, vì vậy phụ huynh nhờ cậy việc dạy dỗ con cái cho cô giáo ở trường và một số phụ huynh lại thương con khóc nhiều. Chính vì thế:

       Những ngày đầu tiên trẻ đến trường cô giáo phải là người bạn đáng tin cậy của trẻ. Khi được bố mẹ đưa đến lớp những ngày đầu trẻ thường ôm chặt lấy bố mẹ không muốn rời xa và nhìn xung quanh một cách dò xét. Nếu lúc đó cô giáo đến ôm chầm và tách rơì trẻ ra khỏi tay mẹ thì trẻ sẽ rất ghét và rất sơ cô giáo, sợ đi học.

     Chính vì thế khi tiếp xúc lần đầu tiên với trẻ tôi chỉ chào hỏi, cười và làm quen bằng những câu hỏi đơn giản thân mật như “Con tên gì”, “Con mấy tuổi”, “Con có muốn vào lớp cùng cô và các bạn không?”

      Sau đó trò chuyện với phụ huynh và từ từ vuốt ve trẻ, kế đến là vuốt tay thật nhẹ nhàng. Đó chính là bước khởi đầu để trẻ cảm thấy an lòng.

      Cô trưng bày đồ chơi hoặc tổ chức cho cả lớp cùng chơi trò chơi nào đó nhằm gây hứng thú cho trẻ và quan sát biểu hiện của trẻ.

     Nhưng tôi thiết nghĩ: trong lớp sẽ ngột ngạt, nỗi sợ hãi càng tăng. Tại sao mình không cho các bé ra sân trường đi dạo sưới những tán cây để hít thở không khí trong lành. Đối với những cháu còn lại, ngơ ngác và khóc thì tôi thường dẫn cháu đi bên cạnh vỗ về âu yếm và cho trẻ chơi đu quay kể chuyện cho bé nghe, việc này sẽ gây hứng thú và cảm tình của trẻ.

      Khi bế trẻ vào lớp, tôi cùng trẻ dạo quanh lớp, gợi hỏi những đồ vật đồ chơi này tên là gì để trẻ trả lời, nếu trẻ trả lời không đươc hoặc không muốn trả lời cô sẽ gợi ý cho trẻ.

      Dần dần các cháu sẽ bị tiếng nói, tiếng hát, đọc thơ và kể chuyện của tôi thu hút, các cháu không khóc nữa mà hòa cùng vào các bạn tham, gia các trò chơi, hoạt động ca hát cùng các bạn thậm chí quên cả mẹ đang đứng ở phía sau. 

      Tuy nhiên nhiều trẻ vẫn chỉ ngồi trong lòng bố mẹ mà không chịu chơi cùng bạn, tôi vẫn tiếp tục cùng phụ huynh trò chuyện về thói quen tập quán của trẻ để dễ dàng thích nghi với trẻ, cho đến khi trẻ cảm thấy sự gần gũi giữa mẹ và cô, từ đó trẻ sẽ chơi với cô và các bạn trong lớp.

      Mặt khác tuyên truyền đến các bậc phụ huynh yên tâm khi gửi con cho các cô vì họ rất thương con, lo lắng cho con sơ con sẽ khóc nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe.Trò chuyện với phụ huynh để biêt bé thích ăn gì và ngủ như thế nào. Nên cho bé đi học đều, đúng giờ, đồng thời đề nghị phụ huynh kết hợp với cô trong việc rèn nề nếp và thói quen lễ phép, cô và ba mẹ phải là tấm gương cho trẻ noi theo.

      Trong thời gian đầu tùy tùy theo cá tính của từng trẻ, tôi luôn chiều trẻ để trẻ cảm thấy an tâm trong môi trường mới. Tôi có thể đáp ứng những thói quen không đẹp của trẻ như: ăn sai chế độ, đi tiểu không gọi cô, trước khi ngủ ôm gối, bắt cô ẵm bồng, …Rồi từ từ sau đó, khi bé quen rồi tôi sẽ cho bé thực hiện các nề nếp ăn, ngủ, thông qua câu chuyện, làm mẫu của cô.

      Ơ đây vấn đề an toàn luôn đăt lên hàng đầu, đảm bảo trong giờ học giờ chơi, giờ ăn giờ ngủ là phải luôn được coi trọng.

      Từ những cơ sở thực tiễn trên, tôi nhận ra rằng giữa giáo viên, nhà trường và gia đình trẻ phải có sự thống nhất trong toàn bộ quá trình chăm sóc, bảo vệ và giáo dục trẻ em ở cả hai môi trường: trường mầm non và gia đình.

       Ngoài ra, trong những ngày đầu bé mới đến trường, tôi nghĩ trường lớp phải thật đẹp, thật hấp dẫn và thu hút trẻ. Vì vậy để chuẩn bị đón trẻ, tôi cùng đồng nghiệp trong lớp sắp xếp các góc chơi với đầy đủ các loại đồ chơi khác nhau. Nhất là các loại đồ chơi chuyển động (xe ô tô, máy bay nhiều loại…), tạo ra âm thanh (như con chút chút, kèn, xúc sắc), đồ chơi phát triển trí tuệ (đồ chơi lắp ghép, xếp hình) và một số thú bông, búp bê, các loại bóng

Trong lớp cô thường treo bóng bay, trang trí dây xúc xích, một số cờ và các dây ngộ nghĩnh, cô cắt dán rồi treo ngang tầm của trẻ. Cùng với giáo viên trong lớp có thể bày cho trẻ chơi vui vẻ. Các cháu được thu hút bởi những thứ đẹp, lạ, hấp dẫn nên quên cả khóc và chóng quen với cô.

Từ đó, các cháu ở lớp tôi thường nhanh đi vào nề nếp, ít khóc, yêu thích đến trường. Các cháu ăn giỏi, ngôn ngữ phát triển, tự tin vào khả năng tự phục vụ rất cao. Về phía phụ huynh thì tạo được niềm tin, niềm vui cho rất nhiều phụ huynh khi trao gửi trẻ đến trường đến lớp.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan